<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Chùa Thanh Long Cổ Tự &#187; Bài viết</title>
	<atom:link href="https://thanhlongcotu.com/?cat=24&#038;feed=rss2" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://thanhlongcotu.com</link>
	<description>Chùa Thanh Long Cổ Tự</description>
	<lastBuildDate>Wed, 11 Feb 2026 05:41:29 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.0</generator>
		<item>
		<title>Thiền và Nghệ Thuật Nấu Ăn</title>
		<link>https://thanhlongcotu.com/?p=56</link>
		<comments>https://thanhlongcotu.com/?p=56#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 11 Feb 2026 05:00:34 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Thanh Long Cổ Tự</dc:creator>
				<category><![CDATA[Bài viết]]></category>
		<category><![CDATA[Văn Học]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://localhost/thanhlongcotu/?p=56</guid>
		<description><![CDATA[ard Espe Brown Diệu Liên dịch Tôi bắt đầu nấu ăn cùng lúc với việc tôi bắt đầu tập thiền vào năm 1965. Hai công việc nầy qua nhiều năm thực tập đã làm cuộc đời tôi thêm phong phú, và đến ngày nay tôi không còn có thể tách biệt chúng ra. Tôi thích [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="https://thanhlongcotu.com/wp-content/uploads/2013/12/thien-nau-an.jpg"><img class="alignnone size-thumbnail wp-image-4827" title="thien-nau an" src="https://thanhlongcotu.com/wp-content/uploads/2013/12/thien-nau-an-150x150.jpg" alt="" width="150" height="150" /></a></p>
<p><span style="font-size: 1em;">ard Espe Brown</span></p>
<h4><em>Diệu Liên dịch</em></h4>
<div>Tôi bắt đầu nấu ăn cùng lúc với việc tôi bắt đầu tập thiền vào năm 1965. Hai công việc nầy qua nhiều năm thực tập đã làm cuộc đời tôi thêm phong phú, và đến ngày nay tôi không còn có thể tách biệt chúng ra. Tôi thích sự pha trộn các nghi thức hành thiền trang nghiêm với các sinh hoạt đời thường. Tôi muốn mang tâm linh đến tận nhà bếp. Nếu không tâm tôi trống vắng, tẻ nhạt.<br />
Nấu ăn không phải là một phương tiện tốn thì giờ để đạt được mục đích, nhưng chính là phương thuốc, là thiền và dinh dưỡng. Thiền sư Suzuki, thầy tôi, đã dạy: “Khi làm bếp, con không chỉ sửa soạn bửa ăn, con còn sửa soạn cả tâm con và tha nhân”. Thật sai lầm khi ta quá chú trọng vào sự giải thoát ngay lập tức và sự thọ lạc tức thời, mà không hiểu rằng chính sự lao động, công sức ta bỏ vào công việc làm tâm từ bi của ta thêm rộng lớn.<br />
Khi sửa soạn bửa ăn, ta cùng đóng góp, chia sẻ với người khác việc duy trì sự sống, làm gần lại con người với nhau. Củ hành và khoai tây, táo và cải salad quyện trộn với bầu trời và mặt đất, nước và ánh sáng mặt trời. Cho và nhận quyện trộn vào nhau.<br />
Sửa soạn một bửa ăn với các vật thực tươi ngon còn là cách biểu lộ lòng chân thật, biết ơn. Với sự trân trọng, ta sửa soạn bửa ăn sao cho sự tươi ngon của vật thực được thể hiện qua các món ăn, để ta có thể biểu lộ được bản tánh thiện của mình, của người.<br />
Nhiều vấn đề cá nhân hay xã hội phát sinh ra do sự hay phân chia cuộc đời ra thành nhiều ngăn riêng biệt. Chúng ta làm việc để kiếm sống, nhưng công việc thường không mang lại kết quả như mong muốn đưa đến trạng thái chán việc, tránh né công việc. Việc nấu nướng, sửa soạn bửa ăn là một phuơng pháp giúp ta thấy cuộc sống của mình trọn vẹn hơn: ta tìm thấy niềm vui ngay trong công việc nấu nướng, chứ không chỉ sau khi các món ăn đã hoàn thành. Niềm vui khi trộn bột làm bánh, khi rửa trái cà, lặt rau, thay vì những niềm vui trống trổng, vô ích.<br />
Chúng ta thường không nghĩ đến những gì nuôi sống chúng ta, và khi ta không có gì để liên hệ với sự vật quanh ta, thì cuộc đời sẽ trở nên nghèo nàn, khô cạn. Thật tầm thường nếu chỉ coi thực phẩm như một thứ để nuôi sống ta. Giác Ngộ hay kiến tánh trong Thiền đôi khi diển dịch là ‘đạt đến sự hòa đồng’ (attaining intimacy): Thực sự nắm bắt trong tay, hiểu thấu đáo, thấm nhuần và trưởng thành. Không có gì ta có thể hòa đồng được hơn là với thực phẩm: chúng trở thành ta. Cái được coi là tâm linh không thể tách rời cái được coi là vật chất. Món ăn tâm linh dù ngay ở trước mặt, ta cũng phải bưng lên trong tay, ngửi, nếm hương vị của chúng.<br />
Do đó việc sửa soạn bửa ăn chính là cuộc sống, là sự học hỏi, là sự ý thức. Hãy ý thức từng miếng ăn ta bỏ vào miệng. Hãy nếm mổi miếng ăn với ý thức về phước báo to tát ta có được, phước báo được có khả năng nếm, cảm nhận, khả năng phát triển và nưôi dưỡng lẫn nhau.</div>
<div></div>
<div><span style="color: #000000; font-size: medium;"><span style="color: #000000; font-size: medium;">.</span></span><strong>THẤT BẠI LÀ MẸ THÀNH CÔNG</strong><br />
Tôi có thể cam đoan với các bạn là thất bại là điều không thể tránh được trong quá trình học tập nấu ăn, một điều kiện tất yếu trong quá trình trưởng thành. Nếu bạn muốn trở thành đầu bếp, nếu bạn muốn có thể tự chủ trong cuộc đời, thì các bạn sẽ phải nếm mùi thất bại trên đường đi đến đích.<br />
Gặp mưa khi tổ chức đám cưới ngoài trời, đồ ăn bị cháy, bửa tiệc không đúng hẹn, tình cảm bị gảy đổ, tất cả đều có thể xảy ra trong cuộc đời nầy. Trong đời, ai cũng ảo tưởng rằng nếu họ cư xử đúng theo lời chỉ dẩn, hành động như đã được dạy bảo, thì mọi thứ đều sẽ xảy ra theo ý muốn. Như trong các quyển sách dạy nấu ăn vẫn nói: Nếu bạn làm đúng như chúng tôi chỉ dẩn, các bạn sẽ được một món ăn hoàn toàn. Thực tế thì có biết bao hoàn cảnh có thể xảy ra hoàn toàn ngoài dự đoán của chúng ta.<br />
Những thất bại đó khiến chúng ta cảm thấy như bị bội phản: Ta hỏi Trời: Tại sao việc đó có thể xảy ra cho tôi chứ?: Tại sao lại là tôi chứ? Ta đổ lổi, kết tội người khác: Có kẻ nào đó không tuân theo lời chỉ dẩn, không làm chuyện đáng lý phải làm hay đáng lý không nên làm. Đôi khi ta còn tự nhủ sẽ chẳng bao giờ dốc tâm làm một điều gì nửa để tránh phải đối mặt với những sự thất bại dường như không thể lý giải được, khi ta đã cố gắng với hết sức mình.<br />
Tuy nhiên khả năng chịu đựng thất bại sẽ giúp ta khám phá ra được những kho tàng tiềm ẩn trong ta. Nếu sự thành công đến quá dể dàng thì ta đâu cần phải tận dụng hết khả năng của mình. Những bất trắc sẽ làm nổi bật tính năng động, thông minh, độ lượng và kiên nhẫn của ta. Có thể mọi việc xảy ra không hòan toàn như chúng ta đã dự định, nhưng có hề chi khi chúng ta đã làm với hết sức của mình.<br />
Thiền sư Nan-Chuan nói “Tôi khuyên các đệ tử tôi hãy đặt mình vào thời kỳ chưa có Phật trên thế giới nầy”. Nhưng không chỉ các thiền sư, mà các đầu bếp cũng cần được nhắc nhở là không có con đường nào, phương cách nào là đúng, là duy nhất trong việc nấu ăn. Bạn cần phải có khả năng chọn lọc những gì thích hợp với kinh nghiệm của bản thân mình, với cá tính của mình.<strong></strong><strong>VẤN ĐỀ Ý THỨC</strong><br />
Sau một tuần khổ nhọc tu tập Thiền, lần đầu tiên tôi có cơ hội được diện kiến với thiền sư Suzuki để hỏi đạo. Tôi đã ráo riết tu tập Thiền bằng phương cách tôi nghỉ là đúng. Tôi muốn đạt được điều gì đó để phản ảnh được sự cố gắng của tôi. Có lẻ tôi sẽ đạt được trạng thái ‘vô tưởng’ hay ‘lắng tâm’. Có thể tôi sẽ đạt được ‘kiến tánh’. Những thành tìch nầy còn đáng giá hơn là làm ra của cải, được thành danh hay thành công trong cuộc đời, có phải không? Ít nhất là tôi tin như thế.<br />
Vấn đề là tôi thấy mình chẳng tiến bộ hơn chút nào. Dù tôi cố gắng tập trung vào hơi thở, dường như vừa ngồi xuống tọa thiền là đầu óc tôi bắt đầu tính toán, hồi tưởng, đánh giá, xem xét tôi đang ở đâu, tôi cần phải làm gì để đạt được mục đích.<br />
Vì thế khi đến tham vấn với thiền sư Suzuki, tôi chẳng có ‘gì’ để chứng tỏ sự nổ lực của mình. Tôi cảm thấy xấu hổ, buồn bực, thối chí. Thầy sẽ nghỉ sao về một thiền sinh như mình? Tôi muốn được thầy quan tâm, nhưng tôi biết chuyện ấy làm sao có thể xảy ra? Bước vào phòng, tôi cúi lạy theo quy định, nhưng không hướng về Thiền sư, mà hướng về điện thờ, nơi có tượng Đức Phật với nhang đèn.<br />
Tôi cúi mình, đầu và hai tay chạm sàn, rồi nhấc tay lên, hai bàn tay tôi để ngữa. Thiền sư nói tôi đã không đúng cách. Ngài nói: “Khi đứng dậy, tay con phải úp xuống như thể con đang nâng chân Đức Phật lên. Với hai bàn tay ngữa ra, khum khum giống như con đang hứng cái gì, biểu hiện sự tham dục”. Giọng của Ngài dịu dàng, tự nhiên.<br />
Tôi cảm thấy dể chịu hơn khi thấy Ngài quan tâm chỉ bảo, hướng dẩn để tôi ý thức hơn về hành động của mình. Tuy nhiên tôi vẫn không lấy được vẻ tự nhiên, bình tỉnh trước mặt Ngài.<br />
Tôi ngồi trên bồ đoàn, chân xếp bằng, lưng thẳng trước mặt Ngài. Tôi không biết phải làm gì, không biết Thiền sư muốn tôi phải làm gì, nên đành ngồi im lặng. Tôi không nghỉ Ngài mảy may để ý gì đến việc tôi có đạt được ‘gì’ hay không. Thầy có vẻ tự tại, im lặng và chánh niệm trong tư thế ngồi của mình. Tôi bắt đầu cảm thấy thư giãn hơn. Sau vài phút, cuối cùng Ngài hỏi: “Con tu tập Thiền thế nào rồi?”<br />
“Không được tốt lắm”, tôi nói.<br />
“Việc gì không được tốt lắm?”<br />
“Con không thể nào kiềm chế suy nghĩ lung tung”, tôi than thở.<br />
“Vậy suy nghỉ có vấn đề gì?”, Thiền sư hỏi, và ngay lúc đó, khi tôi nhìn thẳng vào vấn đề, thì tôi không thể thấy vấn đề gì. Tôi cảm thấy nhẹ người, dể chịu hơn, nhưng vẫn khó thể chấp nhận rằng tôi không có thắc mắc. Không phải là các thiền sư khác vẫn khuyên ta chú trọng vào hơi thở, và không suy tưởng đó sao?<br />
“Khi toạ thiền, con không được suy nghỉ”, tôi giải thích.<br />
Ngài nói: “Suy nghỉ cũng là chuyện bình thường thôi, phải không?” Cách diễn tả của Ngài thật tự nhiên, không có vẻ trách móc, diểu cợt hay xét lổi.<br />
Tôi công nhận rằng suy nghỉ là chuyện bình thường, nhưng “đáng lý ra con không được suy tưởng phải không thưa Thầy?”<br />
“Chức năng của tâm là suy tưởng”, Thiền sư giải thích. “Việc con phải thực hành là không được bám theo chúng. Nếu con tiếp tục thực hành, thì dần dần sự suy nghỉ của con sẽ tự nhiên thay đổi. Đôi khi nó sẽ ngừng lại. Sự suy tưởng sẽ tự điều hòa, con không phải lo lắng”.<br />
Được lời, tôi cảm thấy an tâm hơn, tiếp tực ngồi im lặng, chờ đợi chuyện gì sẻ xảy ra kế tiếp. Căn phòng đầy tĩnh lặng. Một lúc sau Thiền sư lại lên tiếng: “Con mong mỏi điều gì hơn cả?”<br />
Một ý tưởng hiện ngay lên trong đầu tôi, nhưng tôi cân nhắc. Đó có phải là câu trã lời không? Có phải là điều tôi thật sự muốn không? Điều đó tốt hay xấu? Cuối cùng tôi nói: “Sự thật”.<br />
Tôi cảm thấy ngượng ngùng khi nói ra, nhưng đã lở nói rồi. May mà sự im lặng của Thiền sư, sự tĩnh lặng của gian phòng hình như đã phủ lấp lời tôi. Có rất nhiều điều đã được nói trong sự im lặng đó.<br />
Sau một lúc, Ngài nói: “Hãy tiếp tục với việc tu tập của con”. Chúng tôi vái chào nhau. Buổi hỏi đạo đã chấm dứt. Tôi ra về, lòng nhẹ nhỏm, sung sướng, nôn nóng được trở về với chiếu Thiền.<br />
Các bửa ăn tôi sửa soạn không phải lúc nào cũng thành công như tôi muốn, và tôi có thể xét nét, tự chê trách, nhưng tôi cũng biết không quan tâm lắm về sự suy nghỉ của mình. Tôi có thể hài lòng với những cố gắng của mình, và lại lăn xả vào bếp. Ước nguyện được nuôi dưỡng chính bản thân tôi và tha nhân đã trợ lực cho tôi.</div>
<div>
<p><strong><a href="http://thanhlongcotu.com/wp-content/uploads/2013/12/bep-1.jpg"><img class="alignleft size-full wp-image-276" title="bep 1" src="http://thanhlongcotu.com/wp-content/uploads/2013/12/bep-1.jpg" alt="" width="275" height="184" /></a>NUÔI DƯỠNG TÂM</strong></p>
<p>Cùng chia xẻ bửa ăn với nhau là một trong những phương cách giúp con người gần lại với nhau. Sự liên hệ giữa con người với nhau được thiết lập không chỉ vì ta có mặt ở cùng một nơi, cùng một lúc, cùng chia sẻ các thực phẩm, mà còn vì sự phục vụ dọn ăn, tiếp đồ ăn cho nhau.<br />
Tôi nhận ra rằng việc bưng dọn thức ăn ở thiền đường ở Tassajara là một phương pháp tu tập rất hửu hiệu, hữu hiệu vì đó là một cử chỉ rất thân thiện.<br />
Thiền sư Suzuki thường nói rằng khi ta ngồi Thiền trong im lặng với nhau, sự khác biệt giữa người nầy với kẻ kia rất dể lộ ra. Cũng vậy, khi tiếp thức ăn cho mọi người, tôi cũng đọc được sự lo lắng, lòng tham, sự an bình, lòng tôn trọng, sân hận, hay mệt mỏi ở họ. Tất cả đều phơi bày trước mắt tôi. Và ngược lại có lẻ người tiếp nhận thức ăn cũng thấy được ở người dọn sự khéo léo, vụng về, bồn chồn hay tự tại.<br />
Tâm của Thiền sư Suzuki rất cá biệt, rộng rải, phóng khoáng thay vì hẹp hòi, nhỏ mọn. Hình như Ngài không cố gắng để tạo ra một kết quả nào đó, cũng không tránh né khi chúng xuất hiện. Các cử chỉ của Ngài cũng bình thường, không có gì đáng chú ý, nhưng lúc nào Ngài cũng tự chủ. Không có vẻ hấp tấp hay bị hối thúc, nhưng chén của Ngài bao giờ cũng ở đúng chổ để tiếp nhận thức ăn, tiếp nhận tôi. Ngày nầy qua ngày khác, khi tôi tiếp thức ăn cho Ngài tôi đều cảm thế. Một tình cảm nhẹ nhàng luôn tràn dâng trong tôi: Ngài có mặt, luôn sẳn sàng chờ đón bất cứ gì có thể xảy ra.<br />
Trong một buổi vấn đáp, có người đã hỏi Thiền sư nghỉ gì khi người ấy tiếp thức ăn cho Ngài. “Ta có cảm giác như con đang dâng cho ta tất cả tình thương của mình, cả con người mình”, Ngài trã lời. Và tôi biết đó là sự thật, vì đúng đó là điều tôi đã làm khi tiếp thức ăn cho Ngài, và tôi biết là Ngài đã tiếp nhận thức ăn, tiếp nhận tôi với tất cả tấm lòng, không vướng mắc. Tôi luôn cảm thấy an lạc mổi khi được tiếp thức ăn cho Ngài.<br />
Tuy nhiên tình cảm đó nhanh chóng qua đi, khi tiếp tục làm phận sự đó với các huynh đệ của mình, tâm bình thường của tôi lại xuất hiện. Tôi trở nên vội vả, đầu óc luôn phê phán nọ kia. “Người gì chậm chạp quá, sao không để chén ra đây? Tâm trí gửi ở đâu vậy?” “Sao mà tham ăn quá?” “Thôi đừng chê món nọ, khen thứ kia nửa”. Ai cũng có điều để tôi chê trách trừ Thiền sư Suzuki.<br />
Chúng tôi đã được rèn luyện theo Thiền Nhật Bổn phải di chuyển nhanh nhẹn, phấn chấn. Vì thế tôi cố tiếp thức ăn thật nhanh cho càng nhiều người càng tốt, mà không nhận ra hành động đó thiều tế nhị, lịch sự. Thật ra tôi ngầm thi đua với người bạn tiếp thức ăn ở dãy phía bên kia xem ai là người xong trước.<br />
Những người tôi tiếp thức ăn lúc nào hình như cũng cản trở sự nhanh nhẹn của tôi. Họ như cố tình không tiếp tay với tôi. Thỉnh thoảng tôi phải dừng lại để tự nhủ mình phải cố gắng tìm trong chướng ngại một điều gì đó để học tập. Hãy chậm tay, tôi tự nhủ mình, đừng vội vã quá. Nhưng thật khó làm sao vì tôi ngầm hãnh diện khi được làm người tiếp thức ăn nhanh nhất.<br />
Tôi cũng không sung sướng gì khi bị vướng mắc như thế, nhưng tôi không biết phải làm sao. Bổng một ngày, tôi chợt nghỉ: “Sao ta không coi mọi người như chính Thiền sư Suzuki?” Thật sự có sự khác biệt giữa con người hay không? Hay sự khác biệt chỉ ở trong tư tưởng của tôi, và tôi cho chúng là quan trọng? Ai cũng có quyền được tôn trọng, được đối xử công bằng chứ? Tại sao tôi không đối xử với họ như với Thầy Suzuki, vì trong mổi người cũng có một thiền sư Sujuki. Từ đó, tôi quyết định đối xử với mọi người cùng cung cách tôi đã đối xử với thiền sư Suzuki: tôn trọng, lể độ, dịu dàng và kiên nhẫn.<br />
Tôi không biết có ai để ý đến sự thay đổi đó không. Nhưng chính tôi, tôi cảm thấy nhẹ nhàng hơn, gần gủi hơn không những chỉ với tha nhân mà còn với chính tâm thân mình. Sự thật là khi tôi không còn tính chê bai, coi thường người khác thì tôi thấy nhẹ nhỏm hơn, dể chịu hơn vì chính tôi không còn sợ người khác chê trách mình. Khi bạn tôn trọng người được bạn phục vụ, là khi bạn nuôi dưỡng tâm và tự tôn trọng mình vậy.</p>
<p><strong><a href="http://thanhlongcotu.com/wp-content/uploads/2013/12/bep-2.jpg"><img class="alignleft size-full wp-image-277" title="bep 2" src="http://thanhlongcotu.com/wp-content/uploads/2013/12/bep-2.jpg" alt="" width="275" height="184" /></a>ƠN NGƯỜI ĐẦU BẾP</strong><br />
Khi thọ lãnh thức ăn, biết rằng đã có bao sức lực, tâm trí bỏ vào việc sửa soạn, tôi cảm thấy mang ơn mọi người đầu bếp gần xa, cảm ơn tất cả cả những người đã cắt, gọt, rửa, nấu nướng, cảm ơn người trồng cây, chăm bón, thu hoạch. Tôi muốn trải rộng lòng biết ơn đến cả những người đầu bếp từ bao thế hệ đã truyền thừa cho chúng ta biết cây nấm nào có công dụng làm sao, biết ngâm trái chanh, biết xào, biết chiên.<br />
Bao nhiêu bàn tay đã chịu đựng nắng mưa, đông lạnh, chai sạn, nứt nẻ để ta có thức ăn, có thức uống.<br />
Khi bạn ngồi tĩnh lặng, có thể bạn sẽ cảm thấy trong đôi bàn tay mình, trong thân thể mình, bao cố gắng, bao công sức để chúng ta có mặt ở đây hôm nay. Thân tâm nầy hiện hửu không phải do một ngẩu nhiên nào đó, Nó đã được đào tạo từ bao trái tim không mệt mỏi. Thân thể nầy không chỉ gồm có da, xương, thịt, mà nó còn được tạo hình bởi sự cố gắng và lòng quan tâm của bao thế hệ.<br />
Hãy tràn dâng lòng biết ơn đến với mọi người !</p>
<p><em>(Lược dịch theo Tomato Blessings and Radish Teachings) &#8211; Từ nguồn VƯỜN THIỀN</em></p>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://thanhlongcotu.com/?feed=rss2&#038;p=56</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Chân Nhân</title>
		<link>https://thanhlongcotu.com/?p=4480</link>
		<comments>https://thanhlongcotu.com/?p=4480#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 18 Feb 2025 06:21:50 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Thanh Long Cổ Tự</dc:creator>
				<category><![CDATA[Bài viết]]></category>
		<category><![CDATA[Văn Học]]></category>

		<guid isPermaLink="false">https://thanhlongcotu.com/?p=4480</guid>
		<description><![CDATA[-Năng lực của con người hoàn toàn có thể thay đổi : cách ăn, cách mặc, cách đi, đứng, nằm, ngồi… bằng một ý chí sức mạnh quyết định chỉ vì một mục đích nào đó mà con người đã chọn. Nhưng sự thay đổi, gặp nhau, hòa nhập giữa hai cực: “tính chất, bản [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>-Năng lực của con người hoàn toàn có thể thay đổi : cách ăn, cách mặc, cách đi, đứng, nằm, ngồi… bằng một ý chí sức mạnh quyết định chỉ vì một mục đích nào đó mà con người đã chọn.<br />
Nhưng sự thay đổi, gặp nhau, hòa nhập giữa hai cực: “tính chất, bản chất,nhân cách, đạo đức, đạo hạnh… và nền tảng hoàn thiện của một chân nhân”. Hai điểm cực đó rất cách biệt, xa tầm. Cần rất nhiều nỗ lực tự thăng hoa chuyển hóa.<br />
Bởi vậy đừng dùng cặp mắt kiến màu nhận thức của mình, mà đánh giá chủ quan về một hiện tượng.<br />
( Xin đừng lấy một tiêu chí nào đó mà hỏi: “bạn đã làm được như vậy chưa ?”. Xin thưa : có thể tôi và một số người cũng đã làm được như thế, nhưng ở những khía cạnh khác còn tích cực hơn.)<br />
-Thiện lương vẫn còn đó trong sâu thẳm con người ở xứ ta. Nhưng cái thiếu là định hướng cho một mặt bằng xã hội nhân sinh.<br />
Bởi vậy, từ đó là một mảnh đất màu mỡ cho những hiện tượng… Đẩy xu hướng phân cực thành hai: “xấu ác và u mê” vận hành theo chiều hướng văn hóa bầy đàn, hiệu ứng đám đông.<br />
-Hãy học tập theo sự tỉnh sáng (…!!!) thì mới hết…!!!<a href="https://thanhlongcotu.com/wp-content/uploads/2025/02/images.jpeg"><img class="aligncenter size-thumbnail wp-image-4481" title="images" src="https://thanhlongcotu.com/wp-content/uploads/2025/02/images-150x150.jpeg" alt="" width="150" height="150" /></a></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://thanhlongcotu.com/?feed=rss2&#038;p=4480</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Duyên kỳ ngộ</title>
		<link>https://thanhlongcotu.com/?p=339</link>
		<comments>https://thanhlongcotu.com/?p=339#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 28 Jan 2021 02:00:52 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Thanh Long Cổ Tự</dc:creator>
				<category><![CDATA[Bài viết]]></category>
		<category><![CDATA[Văn Học]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thanhlongcotu.net/?p=339</guid>
		<description><![CDATA[Mùa thu năm ấy, cũng là một mùa Vu Lan Báo hiếu. Chùa Thanh Long Cổ Tự  vẫn  với cảnh người lặng lẽ, gió thu mát dịu, lá rừng phe phẩy nhẹ êm. Đón chào một duyên kỳ ngộ hôm nay, đó là anh Tâm – chị Đài, một tín thí chủ ghé đến từ [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong><a href="http://thanhlongcotu.com/wp-content/uploads/2013/12/B.77.jpg"><img class="alignleft  wp-image-291" title="B.77" src="http://thanhlongcotu.com/wp-content/uploads/2013/12/B.77.jpg" alt="" width="229" height="320" /></a><br />
</strong></p>
<p><strong>Mùa thu năm ấy, cũng là một mùa Vu Lan Báo hiếu. Chùa Thanh Long Cổ Tự  vẫn  với cảnh người lặng lẽ, gió thu mát dịu, lá rừng phe phẩy nhẹ êm. Đón chào một duyên kỳ ngộ hôm nay, đó là anh Tâm – chị Đài, một tín thí chủ ghé đến từ chuyến đi thập tự dâng hương lễ Phật.</strong></p>
<p><strong>Nhìn diện mạo thành tín phúc hậu của một vị khách lần đầu tiên mới gặp, như có một sự tương ứng đồng cảm vô hình nào đó níu kéo thời gian hỏi han đàm đạo.</strong></p>
<p><strong>Hồi đó chùa TLCT chưa có giảng đường, phòng khám bệnh, thậm chí không có một chổ tiếp khách nào riêng biệt. Chúng tôi ngồi tạm trên bộ ghế cũ mục bày ra trước nơi thờ tự của ngôi chùa cổ bây giờ, mãi mê cuốn hút với những đề tài tiếp nối, mặc nhiên chuyển mạch một cách hệ thống êm đềm trôi qua … vậy đó mà hơn cả 2 giờ đồng hồ tâm tâm sự sự, ấy rồi một lời kết từ nơi anh mà tôi như còn nhớ rõ : “… <em>từ trước đến bây giờ, đây là lần thứ hai được gặp một vị Thầy mà con tâm đắc, trước kia …”.</em></strong></p>
<p><strong>Đến bây giờ nhớ lại, ngày ấy trong mỗi chúng tôi dường như cõi lòng đều trống rỗng. Tôi thì  sau những tháng ngày  &#8220;<em>lều chõng lên kinh&#8221; </em>còn chập chờn ngái ngủ, hơn nữa &#8220;<em>lăn bánh&#8221; </em>cũng rã rời cốt trục vơi thủ tục phục sinh TLCT, từng nhủ thầm “ thôi thì, tạm dừng vai trò của mình từ đây, còn những việc qua rồi là chỉ để phục sức hồi sinh cho một ngôi chùa cổ, mượn lấy cảnh đất trời an trú tiêu dao, tuỳ duyên chấp sự”. Còn anh, nghe đâu cũng mang một dư hưởng mệt mỏi trong cạnh tranh kinh doanh cọ xát. Bởi vậy, trong lúc nầy chúng tôi như đồng cảm với nhau một tâm hồn cần ngủ yên lắng đọng, cũng chẳng ràng buộc gì với hứa hẹn về sau, ngoài những gì thật hoan hỷ vừa được tâm giao.</strong></p>
<p><strong>Nhưng rồi, việc gì  đến thì cũng đã đến. Tôi định dựng thêm một gian nhà lá ở triền đất cạnh hông chùa làm nơi sinh hoạt riêng biệt tạm, với những điều kiện sẳn có do đạo tràng Phật tử hộ trì  nuôi heo đất phước điền tiết kiệm được của hai năm qua. Hội ý, bàn qua tính lại, cũng chưa ngã ngũ phải làm cách nào cho đúng mức để sử dụng đồng tiền khiêm tốn mà Phật tử, thí chủ đã chắc lót dành dụm được. Đúng lúc nầy, anh lại trở về viếng chùa lễ Phật, nhìn thấy mặt bằng vừa được sang lấp, anh hỏi tôi có kế hoạch gì ? …</strong></p>
<p><strong>Từ đó tiếp cận mỗi khi xúc tác hành sử công việc, tôi đã nhận ra rằng anh là người cẩn trọng trong ý tứ, chơn chất với ngôn từ, nhưng đã bắt tay vào việc thì đến tận cùng hoàn tất. Bình thời thì  ít muốn bày việc sinh công, vẽ vời hứa hẹn, lúc thấy chuyện phúc ích thì tiếp sức hỗ tương, hết lòng thúc đẩy, nuôi dưỡng mọi thành tựu cho tồn tại  một cách gắn bó thuỷ chung. Nay anh ân cần vận dụng kết nối mọi tấm lòng nhân đạo từ tâm có được trong công việc làm ăn kinh doanh của mình, để tài trợ chính cho phòng chẩn trị YHCT-Từ thiện, cũng là tín thí chủ hộ trì phương tiện cho đạo tràng tu tập hằng tháng tại TLCT .</strong></p>
<p><strong>Với đối tác đồng nghiệp cộng sự , anh  luôn cư xử hài hoà thân thiện. Mỗi lúc cùng nhau về chùa là như cả một đại gia đình sum vầy trong tình thương hoà nhập, thật xứng đáng với tên gọi  của một công ty mang tên </strong><strong><em>Hưng Gia Phúc</em></strong><strong> </strong><strong>mà TLCT đã góp phần trí danh định hiệu.</strong></p>
<p style="text-align: center;"><strong><a href="http://thanhlongcotu.com/wp-content/uploads/2013/12/SANY0537.jpg"><img class="alignleft size-medium wp-image-433" title="SANY0537" src="http://thanhlongcotu.com/wp-content/uploads/2013/12/SANY0537-300x225.jpg" alt="" width="300" height="225" /></a></strong></p>
<p style="text-align: center;"><strong><strong><strong><a href="http://thanhlongcotu.com/wp-content/uploads/2013/12/SANY0210.jpg"><img title="SANY0210" src="http://thanhlongcotu.com/wp-content/uploads/2013/12/SANY0210-300x225.jpg" alt="" width="300" height="225" /></a></strong></strong></strong></p>
<p style="text-align: center;"><strong>Hiện nay, chùa TLCT đã có một giảng đường rộng 200m2 ; Phòng khám, bốc thuốc, châm cứu trị bệnh miễn phí ; đài Quan Am Các tô đắp 6 cột rồng chầu. Tất cả hạng mục công trình nầy đều có sự chung tay góp sức lớn của anh chị Tâm – Đài  và Phật tử, thí chủ, ân nhân hết lòng ủng hộ. Đây là một công đức thành tựu hữu ích thiết thực nhất mà TLCT chúng tôi nơi đây chân thành ghi nhận trân trọng .</strong></p>
<p style="text-align: center;"><strong>  TLCT : Trụ trì - <strong>TNC </strong></strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p style="text-align: center;"><strong><br />
</strong></p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://thanhlongcotu.com/?feed=rss2&#038;p=339</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Con đường khoan dung</title>
		<link>https://thanhlongcotu.com/?p=715</link>
		<comments>https://thanhlongcotu.com/?p=715#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 25 Mar 2014 03:40:48 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Thanh Long Cổ Tự</dc:creator>
				<category><![CDATA[Bài viết]]></category>
		<category><![CDATA[Văn Học]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thanhlongcotu.net/?p=715</guid>
		<description><![CDATA[Chúng ta không thể nào có hạnh phúc, nếu trong tâm thức của mỗi chúng ta có quá nhiều tham lam mơ ước . Bất cứ ước mơ nào cũng làm cho đời sống của chúng ta đều đi bị hỏng đất. Ta có những giấc mơ làm giàu, giấc mơ làm những nhà tỷ [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://thanhlongcotu.com/wp-content/uploads/2014/03/index.jpg"><img class="alignleft size-full wp-image-719" title="index" src="http://thanhlongcotu.com/wp-content/uploads/2014/03/index.jpg" alt="" width="229" height="220" /></a>Chúng ta không thể nào có hạnh phúc, nếu trong tâm thức của mỗi chúng ta có quá nhiều tham lam mơ ước . Bất cứ ước mơ nào cũng làm cho đời sống của chúng ta đều đi bị hỏng đất.<br />
Ta có những giấc mơ làm giàu, giấc mơ làm những nhà tỷ phú. Chính giấc mơ nầy đã đưa ta chạy đua về hướng ấy, và đã giết chết đời sống thanh thản và tự do của ta.<br />
Không có nhà tỷ phú nào không kiêu hãnh về tiền bạc, nhưng chính niềm kiêu hãnh ấy, lại tạo ra những sự lo lắng, sợ hãi, nghi ngờ và bất hạnh cho họ.</p>
<p>Ở trên đời, không có người tham giàu nào bận rộn đối với áo cơm, nhưng họ rất bận rộn đối với cách cất giữ tiền bạc, họ lo lắng về sự mất mát tiền bạc và tài sản.. Những sự biến động bất chừng của thị trường chứng khoán, hay bất cứ những sự biến động nào, đều khiến cho họ ăn không ngon và ngủ không yên.<br />
Trong tâm thức họ, những hạt giống nghi ngờ và đề phòng, chúng hoạt động hết sức mãnh liệt và vì vậy, họ tuy ở trên tiền bạc, mà hạnh phúc hay bình an đối với họ quả thực là hết sức khan hiếm.</p>
<p>Có khi ta không ước mơ làm người giàu, nhưng ước mơ làm người có nhiều quyền lực trong xã hội. Chính ước mơ nầy đã giết chết những tâm hồn thanh thản và tự do của ta. Tâm kiêu mạn ở trong mỗi chúng ta thường làm sinh khởi những giấc mơ quyền lực cho ta và đưa ta chạy đua theo hướng ấy.<br />
Ở trên đời không có người tham quyền lực nào thực sự có tự do. Và ở trong đời, không có người nắm quyền lực nào là không sợ hãi. Ta có thể đặt câu hỏi rằng, ở trên đời, ai là người có nhiều sự sợ hãi, lo lắng và đa nghi nhất? Trả lời chính xác cho câu hỏi ấy, chính là những người nắm quyền lực. Tại sao? Vì người đam mê quyền lực thường được dẫn khởi từ lòng tham và tâm kiêu mạn của họ. Lòng tham thường dẫn sinh sự lo lắng và sợ hãi. Lòng tham giết chết sự tự do trong đời sống của mỗi chúng ta. Và tâm kiêu mạn thường dẫn sinh cảm giác cô độc cho ta và giết chết đời sống từ hòa ở trong ta đối với mọi người.<br />
Lại nữa, người nắm quyền lực, những hạt giống nghi ngờ hoạt động ở trong tâm thức của họ là vận hành thường xuyên và mãnh liệt, khiến niềm tin tưởng của họ đối với mọi người bị xói mòn.</p>
<p>Có đôi khi ta không ước mơ làm giàu hay ước mơ nắm quyền lực, nhưng lại ước mơ mình sẽ là người đẹp hay ít ra mình được sống với người đẹp.<br />
Ước mơ mình sẽ là người đẹp và được sống với người đẹp, đó là những ước mơ chung của tất cả chúng ta. Nhưng, có những phương pháp nào giúp ta đạt được những ước mơ ấy? Biến ước mơ trở thành hiện thực chẳng đơn giản chút nào.<br />
Có những khi ta chỉ đẹp thể xác, nhưng không đẹp tâm hồn, hoặc có khi ta chỉ đẹp tâm hồn, nhưng không đẹp thể xác, hoặc có khi ta không đẹp thể xác mà cũng không đẹp luôn cả tâm hồn và có những khi ta vừa đẹp thể xác và đẹp luôn cả tâm hồn.<br />
Ta muốn đẹp thể xác, các Thẩm mỹ viện có thể giúp được cho ta, nhưng ta muốn đẹp tâm hồn, thì không có bất cứ Thẩm mỹ viện nào có thể giúp ta nổi.<br />
Ta muốn có một tâm hồn đẹp, thì tâm hồn ta phải có đầy đủ bốn chất liệu Từ, Bi, Hỷ, Xả.</p>
<p>Ta có lòng Từ là ta biết chăm sóc nỗi đau của mình và người khác, khiến cho những nỗi đau ấy không loan lỗ ra trên mặt ý thức, cũng như trên những biểu hiện thực tế của thân và ngữ.<br />
Ta có lòng Bi là ta biết làm giảm và triệt tiêu khổ đau của ta và người, không phải chỉ ở mặt hiện tượng mà ở mặt bản chất; triệt tiêu không phải chỉ mặt biểu hiện của ý thức mà ở mặt tích lũy của tâm thức.<br />
Ta có lòng Hỷ là tâm ta không có những hạt giống khoe khoan những gì tốt đẹp của mình và tật đố hay ganh tỵ đối với những gì tốt đẹp của người. Ta biết khắc phục những gì thấp kém nơi ta và tùy thuận với những gì tốt đẹp của người.<br />
Ta có lòng Xả là ta có hành động để giúp người, nhưng tâm không hề thủ lợi, không hề khởi lên những ý niệm về cái tôi và cái của tôi.<br />
Bốn chất liệu Từ, Bi, Hỷ, Xả nầy sẽ tạo nên một tâm hồn và đời sống cao đẹp cho ta, không phải chỉ khi ta thức mà cả khi ta ngủ, không phải chỉ trước mặt mọi người mà cả sau lưng mọi người, không phải chỉ nơi nầy mà cả nơi kia, không phải chỉ đời nầy mà cả đời khác nữa.</p>
<p>Như vậy,<em><strong> Từ, Bi, Hỷ, Xả</strong></em> là chất liệu tạo nên cái đẹp cho ta từ nội dung đến hình thức, từ thân thể đến tâm hồn. Cái đẹp ấy, chính là cái đẹp của chân thiện và chân mỹ.<br />
Ta chỉ ước mơ mà không có phương pháp thực hiện, thì những ước mơ của ta chỉ là hão huyền. Hạnh phúc đến với ta chỉ là những kết quả của ước mơ. Kết quả ấy chỉ xẩy ra cho ta khi nào ta có một tác nhân và tác duyên lành mạnh. Tác nhân lành mạnh là tâm cao thượng và trong sáng nơi ta; tác duyên lành mạnh là thầy ta, là những thiện hữu tri thức của ta đã tác thành và hỗ trợ cho ta khiến cho tâm từ bi, tâm hỷ xả nơi ta càng lúc càng phát triển lớn mạnh làm dẫn sinh hoa trái của hạnh phúc.<br />
Hoa trái hạnh phúc đích thực chỉ có mặt, khi tâm ta đã có đầy đủ chất liệu của khoan dung và độ lượng hay trí tuệ và từ bi.</p>
<p style="text-align: center;"><strong>Thích Thái Hòa</strong> (Theo Hoằng Pháp)</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://thanhlongcotu.com/?feed=rss2&#038;p=715</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>VIỆC LÀM TỪ TẤM LÒNG NHÂN VÀ HẬU</title>
		<link>https://thanhlongcotu.com/?p=579</link>
		<comments>https://thanhlongcotu.com/?p=579#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 22 Jan 2014 14:34:34 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Thanh Long Cổ Tự</dc:creator>
				<category><![CDATA[Bài viết]]></category>
		<category><![CDATA[Văn Học]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thanhlongcotu.net/?p=579</guid>
		<description><![CDATA[VIỆC LÀM TỪ TẤM LÒNG NHÂN VÀ HẬU Cuối mùa đông VN năm ngoái có dịp qua CHLB Đức. Những ngày đầu trong chuyến đi ấy, chuẩn bị cho một tiến trìnhh công việc mà Chùa Phật Huệ thuộc TP. Prankfurt am Main đang yêu cầu. Tôi được tịnh trú tại Tu viện Phật Đạo [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><span style="color: #ff00ff;"><strong><a href="http://thanhlongcotu.com/wp-content/uploads/2013/12/SANY0351.jpg"><img title="SANY0351" src="http://thanhlongcotu.com/wp-content/uploads/2013/12/SANY0351-150x150.jpg" alt="" width="150" height="150" /></a>VIỆC LÀM TỪ TẤM LÒNG NHÂN VÀ HẬU</strong></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;">Cuối mùa đông <em>VN</em> năm ngoái có dịp qua CHLB Đức.</span></p>
<p><span style="color: #0000ff;">Những ngày đầu trong chuyến đi ấy, chuẩn bị cho một tiến trìnhh công việc mà Chùa Phật Huệ thuộc TP. Prankfurt am Main đang yêu cầu. Tôi được tịnh trú tại Tu viện Phật Đạo ở  Siedelsbrunn</span></p>
<p><span id="more-579"></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;">Mấy ngày trước đó, ngoài trời tuyết rơi trắng xóa, rồi kế tiếp mặt đường phủ băng trơn trượt. Thỉnh thoảng nép mình bên khung cửa sổ, nhìn những bọt tuyết rơi đọng trên cánh hoa  ngọn cỏ, để nghe hơi ầm ấp ủ từ bên trong của lò sưởi với những căn phòng kín cửa. Bởi vậy mà không buồn bước chân ra ngoài cổng ngõ, mặc dầu phía sau tu viện có một khu rừng môi sinh thật là thẫm dịu.</span></p>
<p><span style="color: #0000ff;">Ở chung với những người bạn Đức, lần đầu tiên đi ra khỏi đất nước minh; đối với tôi thật là dễ chịu. Cảnh và người sao mà lặng lẽ tĩnh thanh, đồng với ngoài kia những bóng cây trầm mặc  im lìm, khoác lên mình màu thời gian thấm bạc mùa đông.</span></p>
<p><span style="color: #0000ff;">Ở Việt Nam, tôi đã từng quen sống với khung cảnh tương tự như thế. Nhưng xứ Tây Âu nầy thì khí hậu thời tiết và kể cả con người có khác xa nhiều. Ai đã từng đi đến đây và ai đã có căn cơ  khế hợp như thế, mới cảm nhận được cái hay cái đẹp của đất nước, con người xứ Đức. Bèn không thì ngược lại … tôi nhận thấy các người Việt đồng đạo của tôi phần nhiều là y như vậy ! . Có chăng, ai đó đã khéo sống chất <em>Thiền</em> thì mới lĩnh hội được cái văn hóa <em>đọc</em> là văn hóa <em>Giới Định</em> của nhà Phật , khác xa hơn cái văn hóa <em>nghe nhìn</em> rộn ràng sống động.</span></p>
<p><span style="color: #0000ff;">Nhưng dù sao tôi vẫn là người Việt chính hiệu cơ mà! Lần đầu tiên mới ra ngoài dân tộc đất nước mình, ngoại ngữ thì liếm láp, có học mà không rèn; xúc cảnh mới thấy rõ cái ngọng nghịu ngỡ ngàng, thông tin giới hạn. Ở điểm nầy, cũng có phần tốt đấy chứ ! lắng đọng hơn, lặng lẽ hơn để dễ hòa nhập ít nhất là bối cảnh lúc nầy.</span></p>
<p><span style="color: #0000ff;">Tôi bằng lòng như vậy, nhưng thực tế bên tôi đang có một người Việt bạn đạo , tuổi tu còn trẻ nhưng dày dạn chuyện đời, anh dưỡng bệnh tại đây sau một lần tai nạn. Bạn nhập cư gần 30 năm nơi nước Đức, ngôn ngữ Đức, luật pháp Đức, văn hóa Đức … bạn hiểu biết. Thông qua bạn, tôi nắm bắt ít nhiều; hơn nữa đây còn là chút hơi ấm <em>tình Việt </em>duy nhất vương đọng lại trong tôi.</span></p>
<p><span style="color: #0000ff;">Buổi chiều hôm ấy, sau giờ tiểu thực ấm lòng; lại càng ấm hơn của một buổi chiều mùa đông xứ Đức, khi gặp lại người đồng hương Việt..</span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><a href="http://thanhlongcotu.com/wp-content/uploads/2013/12/ChiThuy.jpg"><span style="color: #0000ff;"><img title="ChiThuy" src="http://thanhlongcotu.com/wp-content/uploads/2013/12/ChiThuy-300x225.jpg" alt="" width="300" height="225" /></span></a></span></p>
<p><span style="color: #0000ff;">Anh Thanh- Chị Thủy, lần đầu tiên chúng tôi mới quen biết nhau, tay bắt mặt mừng, tâm hồn nghe rộn rã. Trao đổi qua lại lời thăm hỏi mặn nồng, dĩ nhiên là trong câu chuyện không thiếu phần đạo vị, vì tôi là người tu sĩ Phật giáo đó mà ! .. đâu đó rồi cũng hơi hám chút tương chao. Nhưng tương chao cũng là khẩu vị đậm đà của người dân Việt chẳng chơi, vì vậy mà chúng tôi cảm thấy gần gủi nhau hơn. Thế rồi biết qua, Anh Chị là đôi vợ chồng hạnh phúc, công việc làm ăn thuận lợi, Anh Thanh hiện có quốc tịch Đức, Chị Thủy thì yên nguyên Việt Nam -Sài gòn- Gia Định, bởi vậy mà Anh Chị thuận tiện rất nhiều trên giao lưu đối tác.</span></p>
<p><span style="color: #0000ff;">Tưởng rằng, chúng tôi gặp nhau như bao lần gặp gỡ giữa tình người và nhất là tình người đồng hương xa xứ rồi cũng qua đi, nhưng chính sự ân cần chân thật chu đáo từ tấm lòng hai Anh Chị mà rồi mới có lại những dòng hồi tưởng hôm nay. Chị Thủy ngỏ ý ghi một tấm hình kỷ niệm và chúng tôi cùng trao đổi địa chỉ thông tin liên lạc với nhau. Anh Chị ghi cho tôi : <a href="mailto:Tony_huynh6568@yahoo.couk"><span style="color: #0000ff;">Tony_huynh6568@yahoo.couk</span></a>, <a href="mailto:Thomas_huynh@galatrade.com.vn"><span style="color: #0000ff;">Thomas_huynh@galatrade.com.vn</span></a>, Cty TNHH-TM XNK Thiên Hà, A.Thanh-Ch.Thuỷ 0903708672-08488774300. Còn tôi thì cho Anh Chị địa chỉ Chùa và số điện thoại liên lạc bên Việt Nam.</span></p>
<p><span style="color: #0000ff;">Lần gặp ngắn ngủi vội vàng hôm đó, chúng tôi không gặp lại nhau nữa. Và tôi thật vô tình, cái vô tình bổn hữu của tôi mà đã bị lắm người trách móc, chỉ vì cái nhãn quan cuộc đời hời hợt của tôi “<em>dòng nước chảy hôm qua, không phải là dòng nước chảy hôm nay …”</em> ; hơn thế nữa, còn thêm cái bịnh xét nét cẩn trọng trì trệ  đối với mọi quan hệ cuộc đời. Thực tế hơn, là tôi nghĩ rằng đường đời tất bật ngược xuôi, ái ngại bận lòng người khác, chỉ muốn an phận mình là người hành khất bên đường, thủ đạo tùy duyên …Ấy vậy, cho nên có nhiều lần sau đó tôi biết Anh Chị tích cực hỗ trợ, giúp đỡ việc Phật sự cho chùa Phật Huệ cung nghinh Phật ngọc về tu viện Phật Đạo. Thậm chí, tôi nghe vẳng được cả giọng nói của Chị Thủy qua điện thoại với Sư  Bà Diệu Hạnh trong những bửa ăn tại Chùa nói về việc trang phục, đạo cụ cho buổi lễ mà Anh Chị phải cần kíp lo liệu từ Việt Nam gửi qua; tôi thầm tán thán công đức thành tâm tích cực của Anh Chị, nhưng tôi cũng không liên lạc hỏi han gì.</span></p>
<p><span style="color: #0000ff;">Rồi một ngày kia, được tin từ Việt Nam của đệ tử tôi, rằng Anh Chị đã tìm đến thăm chùa TLCT; không những lời thăm hỏi chúc mừng thân thiện mà hai người còn quan tâm đến cơ sở Chùa Tự như là việc nhà của chính mình, Anh Chị quan sát thực tế những nhu cầu mà có thể nhà chùa cần hỗ trợ. Nghe nói rằng, ghi ghi bấm bấm những hình ảnh của các hạng mục hạ tầng đang sử dụng bị hư hỏng thiếu khuyết, rồi Anh ghi vào sổ sinh hoạt những việc cần làm của mình để sau nầy tùy duyên thực hiện. Thật cảm kích thay ! ..</span></p>
<p><span style="color: #0000ff;"><a href="http://thanhlongcotu.com/wp-content/uploads/2013/12/SANY0492.jpg"><span style="color: #0000ff;"><img title="SANY0492" src="http://thanhlongcotu.com/wp-content/uploads/2013/12/SANY0492-300x225.jpg" alt="" width="300" height="225" /></span></a>Đầu mùa hạ năm sau, tôi trở về VN. Càng rõ hơn những gì nghe thấy, Anh Chị đã làm những việc cần làm cho chúng tôi; đối với quý vị  thường gọi đó là việc nhỏ nên làm , nhưng với tôi ghi nhận và trân trọng là “ <em>Việc làm từ tấm lòng Nhân và Hậu</em>”</span></p>
<p><span style="color: #0000ff;">T.N.C – Viết từ : Thanh Long Cổ Tự</span></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://thanhlongcotu.com/?feed=rss2&#038;p=579</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
